Chiến thắng của “Tấm gương hai mặt” — Cuộc chiến giành quyền kể chuyện đằng sau việc Mỹ và Iran tuyên bố thắng lợi



Một thỏa thuận ngừng bắn, cả hai bên đều tuyên bố mình “đã chiến thắng” — Trump khẳng định phía Mỹ “đã đạt được và vượt quá tất cả các mục tiêu quân sự”, trong khi Iran lại nói rằng họ đã “đẩy kẻ thù vào tình thế tuyệt vọng mang tính lịch sử”. Khi cuộc đối đầu quân sự tạm thời hạ cờ, chiến trường thực sự chuyển sang lĩnh vực dư luận. Hai “tuyên bố chiến thắng” hoàn toàn khác nhau vẽ nên một cuộc chiến ngầm xoay quanh quyền lực trong diễn ngôn.

I. Trump: “Chiến thắng triệt để và hoàn toàn”

Sau khi tuyên bố thỏa thuận ngừng bắn được đưa ra, Trump nhanh chóng dán cho mình nhãn hiệu “kẻ chiến thắng”. Ông viết trên mạng xã hội rằng phía Mỹ “đã đạt được và vượt quá tất cả các mục tiêu quân sự”, và tuyên bố đây là một “chiến thắng triệt để và hoàn toàn”. Trong một cuộc phỏng vấn với AFP, Trump nói rằng vấn đề làm giàu urani của Iran sẽ “được xử lý một cách hoàn hảo”.

Ở một bài đăng khác, Trump lại bổ sung rằng kế hoạch mười điểm do Iran đưa ra là “một phương án khả thi để có thể đàm phán”, đồng thời cho rằng các vấn đề hai bên Mỹ-Iran trước đó bất đồng “hầu như đã đạt được đồng thuận”. Người phát ngôn Bộ phận Tin tức Nhà Trắng là Levitt cho biết Mỹ, chỉ trong 38 ngày ngắn ngủi, đã “đạt được và vượt qua” các mục tiêu quân sự; việc eo biển Hormuz được mở lại là một thành tựu lớn.

Tuy nhiên, những “tuyên bố chiến thắng” này của Trump nhanh chóng bị đặt dấu hỏi. Khi phóng viên truy hỏi: “Nếu Iran đã cơ bản bị đánh bại, thì vì sao chiến sự vẫn còn tiếp diễn?”, Trump thừa nhận Iran “vẫn còn một số tên lửa, một số máy bay không người lái”. Sự thừa nhận thẳng thắn này phơi bày mâu thuẫn đằng sau “chiến thắng hoàn toàn”: nếu quân đội Mỹ thật sự “đã phá hủy” năng lực quân sự của Iran, thì vì sao Iran vẫn có khả năng phản kích, lại còn bắn rơi máy bay của Mỹ?

II. Iran: “Kẻ thù bị buộc phải đầu hàng”

Câu chuyện chiến thắng phía Iran cũng đầy khí thế. Tuyên bố của Hội đồng An ninh Quốc gia cấp cao Iran nêu rằng, gần như tất cả các mục tiêu trong cuộc chiến lần này của Iran đã được thực hiện; kẻ thù “chịu thất bại mang tính lịch sử và hoàn toàn”, và phía Iran sẽ “tiếp tục đấu tranh cho đến khi những thành tựu vĩ đại của mình được củng cố”.

Trung tâm chỉ huy của Lực lượng Vũ trang Iran, ông Hạt tấm Anbia, ra tuyên bố, công bố rằng họ giành “chiến thắng” trước Mỹ và Israel, đồng thời nói rằng trong 40 ngày kháng cự chống chiến tranh, Iran “đã giành lại quyền kiểm soát cuộc chiến”, buộc Mỹ và Israel “phải đầu hàng và chấp nhận các điều kiện ngừng bắn của Iran”. Tuyên bố cũng nhấn mạnh rằng Iran “hoàn toàn không tin tưởng” Mỹ và Israel, và đã sẵn sàng cho một cuộc chiến “mãnh liệt hơn, kéo dài hơn, và trên phạm vi rộng hơn”.

Trên đường phố ở Tehran, những người biểu tình thân chính phủ hô vang “Mỹ chết đi, Israel chết đi”, đốt cờ Mỹ và Israel. Truyền thông nhà nước Iran tuyên bố rằng Iran đã đạt được gần như toàn bộ các mục tiêu chiến lược. Chủ tịch Hạ viện Iran, Kalibaf, cũng nói thẳng: “Kẻ thù đã chịu thất bại không thể phủ nhận.”

Nhưng “câu chuyện chiến thắng” của Iran cũng có điểm yếu. Trong kế hoạch mười điểm của Iran có các yêu cầu như Mỹ rút khỏi Trung Đông, dỡ bỏ tất cả các lệnh trừng phạt, bồi thường các tổn thất chiến tranh… tuy nhiên đến nay phía Mỹ vẫn chưa đưa ra bất kỳ cam kết công khai nào đối với các điều khoản cốt lõi này. Dù Trump nói kế hoạch mười điểm của Iran “có thể làm cơ sở cho đàm phán”, nhưng cùng ngày Nhà Trắng lại tuyên bố rằng những đề xuất mười điểm ban đầu của Iran “không thể chấp nhận, đã bị loại bỏ” — việc Iran thực sự “buộc Mỹ đầu hàng” hay chưa vẫn còn là một câu hỏi lớn.

III. Sự thật đằng sau những con số: Ai đang nói dối?

Đối chiếu các “tuyên bố chiến thắng” của hai bên với dữ liệu công khai, có thể thấy cả hai đều có sự phóng đại đáng kể.

Về mặt quân sự, Trump nói rằng năng lực quân sự của Iran đã bị phá hủy, nhưng sau khi bắn rơi một chiếc F-15E và một chiếc A-10 của Mỹ, Iran vẫn có khả năng tiến hành các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái và tên lửa nhằm vào các mục tiêu như Saudi Arabia và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, đồng thời còn có thể phát động các đợt tấn công thuộc chiến dịch “Cam kết Thật-4” đợt 99. Thực tế chiến trường không ủng hộ kết luận “năng lực quân sự của Iran đã sụp đổ”.

Về mặt kinh tế, mức tăng giá xăng của Mỹ đã tiến gần 40%, tỷ lệ ủng hộ Trump vào cuối tháng 3 giảm xuống mức thấp 35% — mức thấp nhất kể từ khi ông quay trở lại Nhà Trắng. Đảng Dân chủ và một số nghị sĩ đảng Cộng hòa thậm chí kêu gọi khởi động Tu chính án thứ 25 để bãi nhiệm Trump. Những dữ liệu này không ủng hộ câu chuyện “Mỹ thắng lớn”, ngược lại chỉ ra rằng “ngừng bắn là sự thỏa hiệp bị hiện thực chiến trường và áp lực trong nước buộc phải hình thành”.

Về số liệu thương vong, phía Iran cho rằng “đã giành chiến thắng”, nhưng theo dữ liệu của một cơ quan truyền thông từ các nhà hoạt động nhân quyền Mỹ, Iran đã có hơn 1.900 thường dân thiệt mạng, 81.000 cơ sở dân dụng bị phá hủy, hơn 310 học sinh và giáo viên tử nạn, khoảng 3,5 triệu người phải di dời. Các con số này cũng không ủng hộ kết luận “chiến thắng áp đảo”.

IV. Một cuộc chiến không có người thắng cuộc

Phân tích của BBC có lẽ sát với thực tế nhất: cả hai đều tuyên bố chiến thắng, nhưng có thể chẳng ai thực sự thắng.

“Chiến thắng” của Trump là về chiến lược — ông thành công trong việc buộc Iran mở lại eo biển Hormuz, và đây chính là yêu cầu cốt lõi của Mỹ. Nhưng cái giá là những phản tác động nhiều mặt đối với kinh tế và chính trị nội bộ Mỹ. “Chiến thắng” của Iran là về chiến thuật — nó thể hiện năng lực kháng cự ngoan cường, buộc Mỹ rút khỏi mối đe dọa “phá hủy nền văn minh Iran” để quay lại bàn đàm phán. Nhưng cái giá là hàng nghìn sinh mạng đã mất và hóa đơn tái thiết lên tới hàng chục tỷ USD.

Cả hai bên đều cần dùng câu chuyện “chiến thắng” để giải trình với người dân trong nước — Trump đối mặt với nỗi mệt mỏi chiến tranh của cử tri, còn chính quyền Iran cần dựa vào đó để củng cố sự gắn kết trong nước. Còn bản thân chữ “chiến thắng”, từ lâu đã được hai bên gán cho những ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

V. Cuộc tranh chấp câu chuyện tương lai: Sẽ biết ai thắng ngay trên bàn đàm phán

“Người thắng cuộc” thật sự rốt cuộc phụ thuộc vào kết quả đàm phán. Mỹ và Iran sẽ bắt đầu các cuộc đàm phán kéo dài 2 tuần tại Islamabad, Pakistan vào ngày 4 tháng 10. Trump cho biết phía Mỹ sẽ do Phó tổng thống Vance dẫn đầu đoàn, còn Iran do Chủ tịch Hạ viện Kalibaf dẫn đầu đoàn.

Nhưng triển vọng đàm phán không hề sáng rõ. Iran đã nói rõ rằng việc đàm phán không có nghĩa là chiến tranh chấm dứt; chỉ khi các nguyên tắc trong kế hoạch mười điểm của Iran được chấp nhận và các chi tiết cuối cùng được xác định trong đàm phán, Iran mới cuối cùng đồng ý kết thúc chiến tranh. Phía Mỹ thì kiên trì chỉ chấp nhận “các điều khoản có ý nghĩa đối với Mỹ”.

Nghiên cứu viên của Viện Khoa học Quân sự, ông Pan Xinmao, cho biết cách Iran định vị ngừng bắn là “nghỉ ngơi mang tính chiến thuật, không phải thỏa hiệp mang tính chiến lược”. Cách định vị của Trump cũng chỉ là “một khoảng đệm hai tuần”. Khi cả hai bên đều xem ngừng bắn là giai đoạn chuẩn bị cho ván đấu tiếp theo chứ không phải điểm kết thúc, cuộc tranh luận xung quanh “ai thắng” sẽ còn tiếp diễn — cho đến khi 2 tuần sau bụi mờ lắng xuống.

Kết luận ngắn gọn: Một thỏa thuận ngừng bắn, hai bản tuyên bố chiến thắng. Trump nói Iran “cơ bản đã bị phá hủy”, Iran nói kẻ thù “bị buộc phải đầu hàng”. Cả hai đều tuyên bố họ thắng — nhưng nếu cả hai đều thắng, vậy ai là kẻ thua? Có lẽ câu trả lời thật đơn giản: Trong 40 ngày xung đột này, kẻ thua duy nhất chính là hàng nghìn thường dân đã mất mạng, 81.000 cơ sở dân dụng bị tàn phá, 310 học sinh và giáo viên đã ra đi, cùng mạch hòa bình Trung Đông bị chiến tranh tàn phá nặng nề. “Chiến thắng” thực sự không được tuyên bố bằng miệng — nó nằm trên bàn đàm phán, nằm trong lộ trình tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz, và nằm trong chương trình nghị sự của cuộc họp ở Islamabad trong 2 tuần tới.
#Gate廣場四月發帖挑戰
Xem bản gốc
post-image
post-image
post-image
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim