Vào năm 2013, một bạn cùng phòng của tôi vui mừng nói với tôi rằng cậu ấy vừa mua một Bitcoin, tiêu hết một trăm đồng.



Tối hôm đó, trong hành lang thoảng mùi mì gói. Chính cậu ấy nấu.

Tôi nhớ rõ ràng, cậu ấy cầm chiếc dĩa rồi nói với tôi, Bitcoin, phi tập trung, tổng cung 21 triệu.

Tôi hỏi, có thể ăn được không.

Tiền sinh hoạt tháng là 800. Tôi đã nạp 100 đồng Q币, chơi nhạc Quảng Châu tím.

Bitcoin của cậu ấy, để trong một thứ gọi là “ví”, cậu ấy cho tôi xem màn hình, một chuỗi ký tự lộn xộn như mã code.

Tôi nói, nếu mất cái này thì sao.

Cậu ấy nói, khóa riêng.

Tôi đến giờ vẫn không biết khóa riêng là gì. Lúc đó cảm thấy cậu ấy đang đọc chú.

Sau này, cậu ấy cứ xem giá, tăng hai đồng là có thể lẩm bẩm suốt buổi chiều. Giảm năm đồng thì cúi đầu ăn mì rẻ nhất trong căng tin.

Năm 2018, cậu ấy bán một phần, đổi lấy một chiếc xe Honda Civic đã qua sử dụng.

Chìa khóa xe để trên bàn tối đó, lại là mùi mì gói, chính cậu ấy nấu.

Tôi không nói gì. Lúc đó tôi đã tiêu hết Q币 rồi.

Năm ngoái có một từ rất hot, gọi là “nhận thức biến đổi”, khiến tôi cứ nghĩ về bát mì đó.

Thực ra, sau này cậu ấy nói với tôi, năm 2013, ở Mỹ có một trang web Silk Road, đã dùng Bitcoin để mua pizza rồi. Tôi không tin.

Lúc đó nghĩ, pizza phải dùng tiền mặt.

Sau này xem tài liệu thảo luận về tiền kỹ thuật số của Cục Dự trữ Liên bang năm 2023, mới biết rằng lúc đó Ngân hàng Thanh toán Quốc tế hoàn toàn chưa có khung pháp lý. Cậu ấy thật sự đã tự đọc hết hàng chục trang whitepaper, tin vào một thứ không thể nhìn thấy.

Căn phòng đó tối, mùa đông treo tất ba ngày vẫn chưa khô.

Màn hình của cậu ấy phát ra ánh sáng xanh chiếu lên mặt, đọc cho tôi nghe lời nhắn của Satoshi Nakamoto trong khối khởi đầu.

Tôi cúi đầu tranh boss.

Lúc đó không cảm thấy thời gian trôi qua.

Giờ đây, cậu ấy đã không còn giao dịch nữa. Thỉnh thoảng đăng trạng thái, là hình chụp đứa trẻ chơi xếp hình.

Chúng tôi không cùng thành phố. Tuần trước, cậu ấy hỏi tôi, còn chơi Quảng Châu không.

Tôi nói, đã lâu rồi không chơi nữa.

Hộp thoại hiện “đối phương đang nhập”, đã rất lâu.

Cuối cùng gửi một biểu cảm.

Là một con mèo.

Bitcoin đã vượt 100.000 USD rồi. Chiếc Civic cậu ấy bán đã mất giá rồi.

Nhưng đây không phải là câu chuyện về “lúc đó có nên mua hay không”.

Là tôi đã thực sự đổi lấy vài tháng vui vẻ với số tiền tám trăm đó. Cậu ấy dùng số tiền một trăm đó để có lý do tin vào chính mình.

Không ai thiệt thòi.

Chỉ là sau này tôi mới biết, có những người dám đặt cược một phần cuộc đời vào tương lai mà họ không hiểu nổi từ khi còn hai mươi tuổi.

Và có những người, cần phải ngửi hết hơi nóng của mì gói mới dám nâng cấp nhận thức.

Con người trong đời, đắt nhất không phải là số tiền bỏ lỡ, mà là bỏ lỡ chính mình dám tin.

Thế giới luôn thay đổi, những thứ mới liên tục xuất hiện — Bitcoin, AI, làn sóng tiếp theo…

Nhiều người do dự khi ngửi mùi mì gói, ít người dám cầm dĩa thử một miếng trước.

Đừng chờ đến khi mọi thứ đều rõ ràng rồi mới lên xe, đôi khi, cơ hội chính là bát mì nóng hổi, thơm tho mà bạn chưa hiểu rõ nhưng ngửi thấy có vẻ ngon.

Chúc chúng ta đừng chỉ cúi đầu tranh boss nữa, mà quên mất khoảnh khắc ngẩng đầu nhìn tương lai.

Bạn thì sao? Lúc đó năm 13, bạn đang làm gì?
BTC1,23%
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim